Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

NGÀY XƯA KHÔNG CŨ.

Ngày xưa này diễn ra chưa lâu,  trên mảnh đất quê hương Ruchung tôi miền trung khốc liệt đạn bom; nhưng cũng đã có được một khoảng lùi cần thiết, để trở thành cổ tích. Đó là một ngày xưa mà Ruchung tôi vừa mục sở thị, vừa tham dự. Trước cuộc chiến, làng quê còn nghèo khó, nhưng thật yên bình.



Chiến tranh xảy ra, cả quê hương chuyển xuống lòng đất, xe chưa qua nhà không tiếc kháng chiến. Cũng như mọi người, Ruchung tôi được đất mẹ bảo lãnh, chở che, để tồn tại và trưởng thành. Nhưng cũng có những người vĩnh viễn phải nằm lại trong lòng đất này, không thể tiếp tục trường chinh xuyên qua cuộc chiến.


Đất mẹ, thương thay phải chịu nhiều vết sẹo chiến tranh. Để chế ngự cuộc chiến, không còn cách nào khác phải chiến đấu giỏi, sản xuất giỏi. Quảng Bình hai giỏi của một thời hoa lửa đã làm nên bản lĩnh của một vùng quê.



Trường Sơn Tây anh đi / thương em bên ấy mưa nhiều con đường gánh gạo / muỗi bay rừng già cho dài tay áo / hết rau rồi em có lấy măng không ?...( Phạm Tiến Duât.)



Những câu hỏi mà đáp án không có nhiều sự lựa chọn như thế đã dính kết cả cộng đồng thành một khối, dường như bất diệt. Và lẽ thường, dính kết cả lứa đôi, nồng nàn bất chấp cả bom đạn và cả không tính toán đến lễ nghi, lẫn vật chất để vui duyên mới không quên nhiệm vụ.

 
Cỗ cưới...cũng thật đơn sơ, thấm đẫm tinh thần.


Ngày xưa chưa xa này đã được định dạng. Các giá trị tinh thần của trùng trùng những ngày xưa bi tráng và oai hùng ấy sẽ được bảo tồn và phát huy đúng với chân giá trị của nó. Còn những khoảnh khắc ngày xưa vật chất mà mọi người có thể nhìn ngắm, sờ nắn và chiêm nghiệm ở đây, là được Ruchung tôi thực hiện tại một địa điểm cụ thể, không xa lạ ở TP Đồng Hới: Vực Quành, từ một đoàn làm phim đang tái hiện ngày xưa.. 


Sống trong lòng đất, Ruchung tôi thường xuyên chạm mặt với vô vàn hoa cỏ mà thân phận chủ đạo là yếu ớt và khiêm nhường . Nay, trở lại một chút  ngày xưa, cảnh quan, kỷ niệm ít nhiều đã thay đổi, duy chỉ có hoa cỏ là giữ nguyên được sự tươi mới, tràn trề sinh khí, một ngày xưa không cũ, khiến Ruchung tôi giật mình rưng rưng...



  • thanhthuoczvolen
    Rất nhớ một thời khóp khăn của đất nước! TT nhớ đám cưới bà chị mình chỉ tốn 50 đồng. Thuốc lá cuộn, mấy cái kẹo bột gói trong giấy màu, nước chè bồm loại 3 với vài cấu khẩu hiệu "Thuận vợ thuận chồng"....
  • hoahong
      ....... chúc mùa giáng sinh an bình .. HH
  • Đoàn Binh
    (Empty)
  • Thụy
    Những bức ảnh đen trắng nhìn rất thích!
  • Private comment
  • Sóc Tím
    (Empty)
  • Sóc Tím
    (Empty)
  • Sóc Tím
    Quảng Bình Quan.
  • Minh
    • Minh
    • Dec 14, 2011 10:57 AM
    ...Though Mr Lien has been called a kook for funding this project himself, the unassuming
    man is unfazed. Age is, after all, catching up with his generation. If they don’t
    put down their stories in some form, the civilan experience of the war will
    fade back into the forest, just as the Ho Chi Minh Trail did. . (trích LONELYPLANET VIET NAM - 2009 ). /// Tạm dịch: Mặc dù ông Liên đã bị coi là một người lập dị gàn dở vì tự bỏ tiền túi cho dự án này thì người đàn ông khiêm tốn này vẫn không hề lúng túng. Dù gì thế hệ của ông cũng bị gánh nặng tuổi tác. Nếu họ không kể lại những câu truyện của mình theo một cách nào đó thì những trải nghiệm của người dân về chiến tranh sẽ mờ dần vào rừng thẳm, nơi con đường mòn Hồ Chí Minh đã đi qua ...
  • Minh
    • Minh
    • Dec 14, 2011 10:42 AM
    Ngày xưa không cũ... vì còn đây những con người "giữ lấy những gì mà ta yêu qúy". Xin cảm ơn người đã níu giữ phần khoảnh khắc ngày xưa vật chất bằng tất cả tâm hồn cao đẹp . Cảm ơn bác RH vì những ký ức bi tráng mà oai hùng đầy sống động.
  • .
    • .
    • Dec 14, 2011 9:24 AM
     Tuyệt ! rất hâm mộ
  • Son
    • Son
    • Dec 14, 2011 4:42 AM
    Đồng Hới thành phố tuổi thơ
    (thân ái tặng các bạn học khóa 1968-1971 Trường cấp 3 Đồng Hới)
    Đồng Hới ơi, thành phố tuổi thơ ơi!
    Thành phố tôi từng cháy đỏ rực trời
    Những ngôi nhà đổ nát
    Những cây đa gãy gục dưới bom rơi…

    Về Hội trường ta gặp lại nhau
    Lòng bồi hồi bởi bao điều trỗi dậy
    Em ngoái nhìn dòng đời cuộn chảy
    Ta gặp nhau rồi mà mái tóc chẳng còn xanh!

    Xóm Trạng, Ba đa, Hà, Zét, Cồn chùa…
    Ta đi học giữa màu tím của hoa sim hoa mua
    Giữa núi đồi xanh đầy niềm hy vọng
    Át tiếng bom rền ta ca hát cười đùa
    Vọng lên từ hầm lán học
    Giữa trời mưa ngập nước
    Mỗi buổi tan học về
    Vòng ngụy trang đung đưa theo nhịp bước.

    Về Hội trường ôi mừng biết bao nhiêu
    Đã mấy chục năm rồi…
    Thời gian dài biết mấy!
    Em bâng khuâng nhìn anh, cuộc đời là vậy
    Thưở học trò đâu biết đến yêu!

    Đồng Hới ơi, ta xây lại cuộc đời
    Kiêu hãnh vươn mình từ hoang tàn đổ nát
    Thành phố tuổi thơ ngày đêm nghe biển hát
    Bài ca của sông núi biển trời
    Nhật Lệ vẫn hiền hòa trôi về nơi vô tận
    Gió Quảng Bình Quan vẫn kể về tình bạn
    Đi xa rồi thương nhớ mãi khôn nguôi
    Đồng Hới ơi!
    Đồng Hới ngày 22/03/2011
  • Son
    • Son
    • Dec 14, 2011 4:08 AM
    (Empty)
  • CDL54
    • CDL54
    • Dec 13, 2011 9:20 PM
    Những bức ảnh thật sự làm tôi xúc động.Cái ngày xưa không cũ ấy là một thời kì đạn bom ,hi sinh và gian khổ...Bài viết hay lắm bác ạ
  • Aky282
    Có bức ảnh nào hợp với bài "Ký ức" không vậy? tặng nhau đi để cho bài thơ sóng sánh hình ảnh nghe
  • Private comment
  • Thọ Lộc
          Bản quyền Tấc Đất Tấc vàng nay ....đã bị mất về tay một Cty địa ốc ở SG rồi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]