Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

NẾU ÔNG NGUYỄN XUÂN LIÊN...

(Xem thêm entry NGÀY XƯA KHÔNG CŨ đăng ngày 12-12-2011 trang 3 Blog này)
1. Ông Nguyễn Xuân Liên.




Hướng ra cổng sẵn sàng đón khách đến thăm "làng"


 - Ông quê ở Sơn Đồng, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (Nay là Hà Nội). 
- Năm 1961, vào làm việc ở trường y sĩ Quảng Bình.
-  Năm 1970,  chuyển ra Bắc làm việc tại Đại học Y khoa miền núi (nay là trường Đại học Y Thái Nguyên)
- Năm 1983, công tác tại Viện châm cứu Trung ương (Hà Nội)
- Năm 2003 nghỉ hưu, bán nhà ở Hà Nội vào miền tây Đồng Hới, Quảng Bình, lập bảo tàng ngoài trời “Làng chiến tranh”. Về sau được định danh pháp lý là Khu du lịch sinh thái - văn hóa Vực Quành. 
- Ý tưởng kỳ lạ của ông không được vợ con ông hưởng ứng, nếu không muốn nói là bị phản đối gay gắt. Tuy nhiên, về sau, những người con dần hiểu ông và đầu tư tài chính hỗ trợ ông.
- Nhiều người nói ông đầu tư 1,5 tỉ đồng, nhiều người khác nói 4 tỉ đồng vào “ngôi làng” đặc biệt này. Ruchung tôi thiển nghĩ, trong trường hợp này, chỉ có ông Liên mới biết được sự siêu thoát của đồng tiền, bởi theo Ruchung tôi, ông thậm chí đã đầu tư cả cuộc đời mình vào đây, dẫu ông mới chỉ thực thi dự án vào những năm sau này. Chính cái năm định mệnh 1961 và những năm kháng chiến bi tráng, oai hùng sau đó của nhân dân Quảng Bình và những người thân yêu  khác không phải Quảng Bình như ông đã ám ảnh ông vô độ, đã đan dệt vào tâm hồn ông tấm lưới tình cảm, tấm lưới trách nhiệm mềm, nhưng dính kết như tơ nhện, không buông rời ra được.
 Những thông tin này, Ruchung tôi tổng hợp từ rất nhiều báo in và báo điện tử, chỉ thêm thắt một chút lời bình, không thể nói là xâm phạm đời tư người khác. Duy chỉ có những bức ảnh dưới đây là của chính Ruchung tôi, song, tiếc thay, nó lại đã quá quen thuộc với mọi người và với chính ông Liên:




Với Cây nhiệt đới, khí cụ nghe lén của Mỹ


Thăm khuôn viên làng.

2. Sản phẩm.
- Ngày 27-7-2003, nhằm ngày Thương binh - liệt sĩ, ông Liên dựng 2 ngôi nhà đầu tiên của “làng”.
- Những năm sau đó, cho đến nay, ngôi làng dần hình thành trên khoảng hơn10 ha đất rừng đồi ở Vực Quành (Xã Nghĩa Ninh) với một chỉnh thể không gian, bối cảnh, hiện vật và “ không khí” của một thời xưa mà không cũ.
- Ông Liên còn tìm đến các nghĩa trang liệt sỹ Quảng Bình ghi chép, thuê khắc vào bia đá danh tính 4.300 liệt sĩ lưu trữ, thờ phụng ở “làng”  và cung cấp thông tin cho thân nhân của họ ở rất nhiều miền đất nước.
- Đến nay, có thể đã có đến cả vạn người khắp các miền đất nước và nước ngoài, với đa dạng thành phần đã đặt chân đến Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành, với các mục tiêu cũng rất đa dạng: về nguồn, khám phá, tĩnh tâm, sáng tạo nghệ thuật (tìm kiếm phim trường...), nhưng tất thảy, không ai bảo ai đều quy về một hướng: nhân văn! Điều đặc biệt là hầu hết các tour này đều đang được miễn phí vớ́i sự đón tiếp, giới thiệu nồng hậu của chủ nhà.
- Nhiều hình ảnh miêu tả sinh động không khí kháng chiến được tái hiện chân thực đầy xúc động ở Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành đã được giới thiệu trên nhiều báo chí, các video clip và các blog. Ruchung tôi thử tìm kiếm những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi thường tồn tại rất ngắn ngủi giữa các trận đánh trong cuộc chiến kéo dài hàng chục năm, như những dấu lặng giàu nhạc tính trong bản đại hợp xướng kháng chiến mà Ruchung tôi từng biết. Lạ thay, ở " làng kháng chiến" Vực Quành tái hiện, những khoảnh khắc này vẫn có, đến nao lòng; nhưng Ruchung tôi linh cảm rằng nó thật quá mong manh.










 Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành từng được nhiều báo chí, trang web, blog...giới thiệu như một sản phẩm du lịch - văn hóa độc đáo, tuy nhiên hiện nay nó đang bị xuống cấp nhanh và không ít lần bị bà hỏa "thăm viếng " bất thình lình!





3. Vực Quành. 
- Vực Quành, về địa mạo, hẳn nhiên đã hình thành từ thủa tạo thiên Bàn Cổ. Tuy nhiên người xưa định danh Vực Quành  tự bao giờ và với ý nghĩa gì, thì Ruchung tôi chưa thể biết, nhưng chắc chắn là trước sự ra đời của chúng ta và ông Nguyễn Xuân Liên rất lâu, rất lâu…Thôi thì, khi chưa thể tầm nguyên được từ căn của Vực Quành, hãy tạm bằng lòng với đặc điểm võ đoán của ngôn ngữ, của địa danh, như địa danh của những vùng phụ cận, chưa thể giải nghĩa, nhưng những vùng đất nghèo khó, cằn cỗi này vẫn cứ mãnh liệt, đằm thắm, âm thầm nuôi dưõng và gắn chặt với biết bao số phận, biết bao kiếp người, cả với sự nghiệp kháng chiến oanh liệt của quê hương, của toàn dân tộc: Voòng, Cộn, Trạng, Ba Đa, Cúp Cúp… ven đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại -  Vực Quành là vùng đất xưa cổ, hẳn đã có truyền thống lâu đời không thể phủ nhận, rất sâu dày và đáng tự hào cho cả cộng đồng . Tuy nhiên, cho đến gần đây, địa danh này vẫn chưa mấy ai ngoài người  dân bản địa biết đến, do chưa có người khai mở,  dẫu nó đang mang trong mình một vẻ đẹp tự nhiên, vẻ đẹp truyền thống tiềm ẩn .



- Phải đến khi ông Nguyễn Xuân Liên được phép lập “làng”, địa danh Vực Quành mới thực sự được kích hoạt, dù mới chỉ là một phần giá trị tinh thần của vùng đất. Bằng chứng, theo nhà báo Trương Quang Nam (Báo Quảng Bình), chỉ cần click vào công cụ tìm kiếm Google trong chưa đầy nửa giây thì đã có khoảng 9.400 thông tin về địa danh Vực Quành gắn với sản phẩm “làng kháng chiến”…Đó là sự bàn luận rộng lớn có thật trên môi trường điện tử, còn trên thực tế, đã có cả vạn người từ chính khách, cựu chiến binh, văn nghệ sỹ, nhà khoa hoc, người lao động, thiếu nhi, người ngoại quốc...đã bỏ tiền bạc, thì giờ, công sức đến Vực Quành với một tâm thế chủ động: về cội nguồn, khám phá, hướng tới nhân văn. - Vậy thì, mỗi chúng ta, những người con Quê hương, theo thân phận của mình, không  nên bỏ qua cơ hội này, chung tay bảo vệ và góp phần hoàn thiện ngôi "làng" đã dần hình thành thương hiệu để sử dụng như một địa chỉ đỏ nhằm trao truyền truyền thống, nhằm̉ PR vùng đất, PR quê hương, bắt đầu từ một sản phẩm cụ thể của một con người tâm huyết cụ thể đã khởi xướng. Ruchung tôi tài hèn đức mọn chỉ đóng góp được vào đây một Entry để góp phần kích hoạt sự nhiệt tình tiếp theo của ông Nguyễn Xuân Liên mà thôi, mặc dù chẳng biết ông ấy có cần không.
4. Vỹ thanh.
- Ruchung  tôi vinh dự được Blogger Bulukhin sử dụng Entry Ngày xưa không cũ trên blog của Bu. Sau khi xem, một comment cho rằng mô hình Làng kháng chiến Vực Quành được phục dựng gần sát với nguyên gốc, không cách tân như một số nơi khác, rất đáng trân trọng. Blogger này ao ước có một lần được đến với Vực Quành.
- Ruchung tôi đã từng gặp một số khách thập phương với những lứa tuổi khác nhau, những biểu cảm khác nhau, thậm chí trái chiều. Không biết họ có nghĩ giống nhau về ngôi "làng" đặc biệt này không mà lại cùng tìm đến đây, nơi xa xôi hẻo lánh này?










Tĩnh vật kháng chiến
  • Phương Thảo
    - Lang thang, PT tôi dạt vào nhà mới Ru Chung. Chúc mừng nhà mới ấm áp tình sẻ chia của cư dân mạng ( có thể thế giới ảo nhưng tình người ko ảo).
    - PT tôi cũng đã đến thăm "làng kháng chiến" do anh Liên tạo dựng. Thật xúc động bởi sự gắn bó của con người đất Bắc với xứ sở QB. Cũng rất xúc động bởi gặp lại một thời hào hùng của quê hương mà mình là một nhân chứng. Rất đau lòng bởi những ai đã vô ý thức, thờ ơ, thậm chí phá hoại những giá trị văn hóa vô giá một thời của đất và người QB.
  • Sóc Tím
    Biết nhà bạn rồi nhé! Nhìn một chút rồi về!
  • Đoàn Binh
    Vô ngó nhà mới ruchung rồi về.
  • Cayngot blog
    Nếu ông NXL...một mệnh đề bỏ lửng...
    Hiểu thế nào đây Bác RC??cayngot thêm vào vài giả định nha:
    1. ......nhận được sự đồng thuận, hợp tác, chung tay từ các cấp có thẩm quyền, các ban nghành đoàn thể...
    2..........mạnh dạn làm một đề án khoa học tôn tạo bảo tồn "làng kháng chiến" với sự tính toán chi ly gửi đến cấp nhà nước...
    3...........luôn tìm và tranh thủ sự ủng hộ của đông đảo cư dân mạng bỏ phiếu cho đề án...
    ......
    đó là những yếu tố trong tất cả các yếu tố "cần và đủ" để góp phần tạo nên thế đứng vững vàng của khu di tích địa chỉ đỏ Vực Quành...
    THật vui khi RC đã kích hoạt được sự nhiệt tình và PR cho quê hương QB rồi
  • Đoàn Binh
    DB đã đến thăm nơi này cách đây 5 năm, chắc giờ đã có nhiều đổi khác. Cảm ơn ông Liêm đã làm nên 1 bảo tàng sống động về quê hương Quảng Bình trong kháng chiến. Tiếc rằng một mình ông thôi thì chắc không thể làm cho ngôi làng đặc biệt này có thể tồn tại lâu dài. Làm sao để ngôi làng được trường tồn? Câu hỏi này nên đặt ra với ai đây?
  • Nguyễn Hà Vân
    sống thật là đáng sống!
  • Sóc Tím
    Đẹp quá, bạn Ruchung ạ! Rất khâm phục con người tâm huyết như ông Liên! Nhờ "Ông già gàn dở " này mà chúng ta có được một "Làng kháng chiến" sinh động!
  • ĐomĐóm
    Tuyệt! Quá tuyệt ! Từ nhân vật đến hình ảnh
  • Private comment
  • Minh
    • Minh
    • Mar 20, 2012 9:43 AM
    Một con người kỳ lạ. Báo chí gọi là ông là "ông già gàn dở". Một số người coi hành động của ông là dũng cảm, đã dám làm điều mà người khác còn chưa dám nghĩ đến. Một số người khác thì mỉa mai, trong xã hội mà giá trị của lịch sử xếp dưới mấy lớp giá trị vật chất vẫn có người mang tài sản tích góp được cả đời đánh đổi thứ phù du. Khác gì con thuyền đi ngược dòng nước lớn. Vài tháng, trên báo lại có tin tức về Vực Quành, mà lại chả có mấy tin tốt lành, nhà bị đốt, kỷ vật bị lấy trộm, bị hủy hoại... Rồi thuế má và những giấy tờ thủ tục đầy nhiêu khê... Sau ngần ấy năm miệt mài lao tâm khổ tứ, người đàn ông ấy bỗng thốt lên cay đắng: Quảng Bình là đất Ô Châu/ Ai mà đến đó quảy bầu về không... Một cái nhìn bi quan về thời cuộc, và một niềm tin không nguyên vẹn... Và ông đã trở lại HN, như ông vẫn về và đi. Mấy năm trước ông nói "đi Hà Nội" để về lại Vực Quành của ông. Giờ đây tôi không dám chắc là "đi" hay "về" nữa. ĐƯỢC gì và MẤT gì? Hơn ai hết ông là người hiểu nhất. Điều ông có được ông sẽ không bao giờ mất đi nữa, và những điều ông mất sẽ không mất thêm nữa... Mọi lời an ủi hay động viên với ông đều rất ý nghĩa trong khoảng thời gian này. Dành cho ông và cả cho những người tin vào điều tốt đẹp của cuộc sống này. Mong ông có nhiều sức khỏe, mong ông tìm lại được niềm vui hứng khởi. Vì nếu ông không kể lại những câu truyện của thế hệ ông thì nó sẽ mờ dần theo con đường mòn vào rừng Trường Sơn... (theo Tạp chí du lịch Lonely Planet)
  • .
    • .
    • Mar 20, 2012 9:01 AM
    " Cảm phục ông Liên này vô cùng. Mỗi ông làm nên cả một bảo tàng sống động về đất Quảng Bình kháng chiến. Chỉ biết ngả nón kính chào ông". Nhưng cũng buồn thay cho ông , đổ vào đấy một đống tiền bạc , rồi bao mồ hôi công sức, cả tuổi già đáng được nghỉ ngơi, nếu cứ như thế này thì ông trụ được bao lâu nữa trên mảnh đất vực Quành của chúng ta chang chang nắng, bao la gió . Tp Đồng Hới là nơi được thụ hưởng tấm lòng cao cả và tình cảm của ông đối với cuộc kháng chiến chống Mỹ nhưng tui cảm giác như chánh quyền sở tại có vẻ dửng dưng quá , không những thế, qua bài viết của RC và một số bài trên mang thì họ còn gây khó dể cho hoạt động và sự tồn tại của bảo tàng này ,không biết có đúng không. Giá như chánh quyền xắn tay áo cùng ông L , ít nhất thì trên nguyên tắc hai bên cùng có lợi để làm nên một Vực Quành thật sự hoành tráng xứng đáng với truyền thống của quê hương QB thì quí hoá biết bao
  • PHẠM BÁ CHIỂU
    - Phải
    đến khi ông Nguyễn Xuân Liên được phép lập “làng”, địa danh Vực Quành mới thực
    sự được kích hoạt, dù mới chỉ là một phần giá trị tinh thần của vùng đất. Bằng
    chứng, theo nhà báo Trương Quang Nam (Báo Quảng Bình), chỉ cần click vào
    công cụ tìm kiếm Google trong chưa đầy nửa giây thì đã có
    khoảng 9.400 thông tin về địa danh Vực Quành gắn với sản phẩm “làng
    kháng chiến”…Đó là sự bàn luận rộng lớn có thật trên môi trường điện tử, còn
    trên thực tế, đã có cả vạn người từ chính khách, cựu chiến binh, văn nghệ
    sỹ, nhà khoa hoc, người lao động, thiếu nhi, người ngoại quốc...đã bỏ
    tiền bạc, thì giờ, công sức đến Vực Quành với một tâm thế chủ động: về cội
    nguồn, khám phá, hướng tới nhân văn. T hế mà chúng ta chưa đến Vực Quành nhỉ? Bao giờ về Đồng Hới, Ruchung cho anh em tham quan chuyến đi
  • thiên di
    (Empty)
  • Thọ Lộc
    Cảm phục ông Liên này vô cùng. Mỗi ông làm nên cả một bảo tàng sống động về đất Quảng Bình kháng chiến. Chỉ biết ngả nón kính chào ông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]